Cập nhật: 01/10/2021 bởi no name
Ngày 8 tháng 2 năm 1994, tuần báo tin tức thế giới (Weekly World News) đã lần lượt đăng tải các bức ảnh này, đồng thời cũng báo cáo về phát hiện của tiến sĩ Marcia Masson.


Sự việc xảy ra vào ngày 26 tháng 12 năm 1993. Những bức ảnh này đã chỉ ra một cách rõ ràng, giữa bầu trời đêm mênh mông ấy có một thành phố rộng lớn vô cùng tươi đẹp, đây đúng là câu chuyện thần thoại trong cuộc sống hiện đại.

“Nó đấy, nó chính là chứng cứ mà chúng ta vẫn luôn chờ đợi” vị tiến sĩ tin rằng có Thần tồn tại, nói một cách phấn khích.
Tuy vậy các chuyên gia của cục hành không vũ trụ Mỹ thừa nhận rằng, cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ đã phát hiện ra một số điều có khả năng làm thay đổi sự tư duy và tín ngưỡng của của toàn nhân loại sau này.
Sau đó, bà đưa ra quan điểm của mình rõ ràng hơn: “Một người nào đó hay sự việc gì đó là để chỉ bản thân của Thượng đế chăng? Vũ trụ rộng lớn như thế, tất cả mọi nơi đều là đối tượng mà cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ có thể dò tìm chụp lai, tại sao lại chọn đúng ngay nơi đó? chắc chắn là có sinh mệnh điều khiển việc này”
Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ trước nay đều không nói với dân chúng về trạng thái thật sự của những gì được phát hiện, những gì chụp lại được về vũ trụ, về UFO, và bao gồm cả những Tiên nữ to lớn như một thiên hà đang bay lượn trong vũ trụ.
Bức ảnh ‘New Jerusalem/ Jerusalem mới’ với Dãy Thiên hà sáng rực được chụp bởi Hubble ngày 26/12/1993. Ảnh: Daily Mysteries
Các nhà khoa học vũ trụ Mỹ sau đó đã làm rất nhiều cuộc kiểm tra về khả năng có thể chụp được một bức ảnh như vậy hay không, đồng thời kiểm tra các khía cạnh khác xung quanh bức ảnh và đi đến kết luận: liệu ‘Jerusalem mới’ – ‘Thành phố Thiên thể’ của Chúa – có thể được xem như một ngôi sao được nhìn từ trái đất?
Chắc chắn có! Chúng ta thấy các ngôi sao vì chúng phát sáng – ánh sáng của riêng chúng, và thành thánh ‘Jerusalem mới’ cũng vậy, nó phát ra ánh sáng riêng của nó.
Đối với một vật thể có thể nhìn từ trái đất, khoảng cách từ trái đất không quan trọng, miễn là ánh sáng từ vật thể đó phát đến trái đất.
Kinh Thánh chép rằng thành phố của Chúa không có mặt trời hay mặt trăng, nhưng chính vinh quang của Chúa là ánh sáng của nó: “Thành không cần mặt trời hay mặt trăng soi sáng, vì vinh quang của Ðức Chúa Trời tỏa sáng cho thành và Chiên Con là đèn của thành” (Khải Huyền 21:23 – BD 2011).
Và đó là thành Jerusalem mới?
Điều này rất quan trọng, vì nếu thành Jerusalem mới hay Jerusalem trên trời không có bản chất vật lý, nó không thể được nhìn thấy bằng con mắt vật lý, cũng như ảnh của nó lại có thể được chụp bằng kính viễn vọng.
Và Kinh Thánh chép rất rõ ràng thành phố của Chúa được làm bằng các vật liệu vật chất như vàng, bạc, đá quý… “Tường thành được xây bằng lục bửu ngọc, còn thành thì bằng vàng ròng, như thủy tinh trong suốt. Các nền của tường thành được trang trí bằng các loại bửu ngọc. Nền thứ nhất bằng lục bửu ngọc, nền thứ nhì lam bảo ngọc, nền thứ ba bạch lục ngọc, nền thứ tư lam bích ngọc, nền thứ năm bạch bảo ngọc, nền thứ sáu hồng bửu ngọc, nền thứ bảy hoàng bích ngọc, nền thứ tám lục bích ngọc, nền thứ chín hoàng bửu ngọc, nền thứ mười phỉ thúy ngọc, nền thứ mười một hoàng hồng ngọc, nền thứ mười hai tử bửu ngọc. Mười hai cổng thành làm bằng mười hai khối trân châu; mỗi cổng là một khối trân châu. Ðường trong thành làm bằng vàng tinh ròng, như thủy tinh trong suốt. ngụ ý rằng thành phố phải có bản chất tự nhiên. Bức tường, nền móng và đường phố tuyệt vời của thành phố đều được làm bằng kim loại quý” (Khải Huyền 21:18-21).
Cổng thành thánh Jerusalem mới? Một bức ảnh cũng từng gây tranh cãi. NASA gọi nó một cách rất dễ thương: “Heaven Gate” – “Cổng Thiên Đàng!”. Ảnh: SILive.com
Kích thước của Jerusalem mới và khoảng cách từ trái đất
Nếu một chiếc máy bay bay ngang đầu bạn vào ban đêm, bạn có thể thấy ánh sáng phát ra từ nó. Nếu chiếc máy bay đó bay lên cao hơn, bạn sẽ không nhìn thấy nó nữa, là do kích thước nhỏ bé của máy bay giữa bầu trời. Tuy nhiên, đôi mắt của chúng ta có thể nhìn thấy mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào những ngôi sao cách xa ta hàng triệu năm ánh sáng, đó là do kích thước lớn của chúng.
Một vật thể càng ở xa trái đất, nó càng cần phải rất lớn và nhiều ánh sáng phát ra ta mới có thể nhìn thấy nó từ trái đất.
Thành ‘Jerusalem mới’ nhỏ hơn nhiều so với hầu hết các ngôi sao mà bạn nhìn thấy trên bầu trời. Nói chính xác hơn, nó nhỏ hơn nhiều so với trái đất. Ở đây, chúng ta không nói về toàn bộ Thiên Đàng – nơi Chúa ngự – mà chỉ là ‘Jerusalem mới’ – một thành phố nằm trong cả Thiên Đàng. Bởi tất nhiên, Thiên Đàng lớn hơn rất nhiều so với Jerusalem mới. Bức ảnh do vậy là chính thành Jerusalem mới chứ không phải toàn bộ Thiên Đàng.
Kích thước của thành Jerusalem mới được mô tả trong Kinh Thánh, sách Khải Huyền 21:15-17 như sau: “Vị thiên sứ nói với tôi có một cây thước đo bằng vàng để đo thành, các cổng thành và các tường thành. Thành được thiết kế vuông vức, với chiều ngang và chiều dọc bằng nhau; vị thiên sứ dùng cây thước ấy đo thành: mỗi chiều là hai ngàn bốn trăm cây số; chiều ngang, chiều dọc, và chiều cao đều bằng nhau. Kế đến vị thiên sứ đo tường thành: tường dày khoảng bảy mươi mét, tính theo đơn vị đo lường của loài người mà vị thiên sứ đã sử dụng”.
Thiên Đàng không xa!
Phiên bản Kinh Thánh quốc tế mới chuyển đổi luôn các số đo trên thành chiều dài là 2.200km, chiều rộng, chiều cao và cả bề dày là 65 mét. Từ đó, ta có thể tính ra thể tích của nó là 1.0648×1010km3. Theo Wikipedia, đường kính trung bình của trái đất là 12.742km, thể tích trái đất là 1.08321×1012km3 (tương đương 1 nghìn tỷ km3). Cho thấy trái đất có khối lượng lớn gấp 169 lần so với Jerusalem mới.
Với kích thước của Jerusalem mới, để có thể quan sát được từ trái đất, nó không được quá xa trái đất, hoặc phải cực kỳ sáng hoặc cả hai. Kinh Thánh không cho chúng ta biết cụ thể Thiên Đàng cách trái đất bao xa, ánh sáng như thế nào…
Do vậy, có lẽ lời chứng của (rất nhiều) người đã từng lên Thiên Đàng và trở về có thể cung cấp cho chúng ta một ít kiến thức. Seneca Sodi trong quyển sách best-seller “40 ngày ở Thiên Đàng” của Elwood Scott & Edward Johnson, kể rằng thành phố Jerusalem mới nằm trong hệ mặt trời và không xa trái đất. Sách viết rằng trên đường lên Thiên Đàng, Sodi đã hỏi Thiên Thần rằng Thiên Đàng cách trái đất bao xa, và thiên thần trả lời: “Không xa”.
Ông cũng mô tả rằng ánh sáng ở đó sáng hơn rất nhiều so với ánh sáng mặt trời. Nếu lời làm chứng của Seneca Sodi chính xác, thì rất có thể bức ảnh chụp ảnh Jerusalem mới là hoàn toàn sự thật.
Theo jnewsvn.com