fbpx
Tập 33: Chuyển củi trấu – Trên đường băng

Tập 33: Chuyển củi trấu – Trên đường băng

tap-33-chuyen-cui-trau-tren-duong-bang-tony-buoi-sang

Sáng cà phê với một con dượng, nó kể giờ con thất nghiệp, hẻm biết làm gì kiếm ăn. Nó kể hồi đó tốt nghiệp ĐH, con có suất du học, đồng thời cũng có một công ty rất lớn mời con vô làm. Lúc đó có tham gia một diễn đàn. Con post thông tin lên là “ mình nên đi du học hay đi làm kiếm tiền”. Cái con thấy 10 comment đầu tiên là nói cơ hội học bổng như vậy rất hiếm, nên đi. Cái comment thứ 11 nói thôi đi làm gì, đi về cũng thất nghiệp. Rồi mấy cái comment sau đó nói y chang vậy. Thế là con phân vân mãi. Cuối cùng không đi du học, cũng không đi làm, mà gia nhập vô đội quân anh hùng bàn phím.

Tony nhớ, có một anh kia bị bệnh, không đi khám bác sĩ mà ở nhà tự tra google, tự post lên diễn đàn. Có trang web nói bệnh đó không nên tiêm thuốc. Có trang nói nên uống kháng sinh. Trên diễn đàn, ông A khuyên nên dùng đông y, bà B khuyên nên mổ xẻ, chị C khuyên nên mua dầu nóng về xoa bóp. Thấy ảnh cũng cám ơn khí thế. Mấy tháng sau không thấy ảnh có ý kiến gì trên mạng nữa. Hỏi ra là đã tử vong.

Rồi có bạn trẻ hỏi “có nên mở quán cà phê không”, bạn bè toàn trang lứa nên có kinh nghiệm làm ăn gì đâu, khuyên sao đó thì nó mở quán xong, hai tháng thì đóng cửa…để trốn nợ. Hồi đó, một khách hàng bên Srilanka qua đặt mua phân, cái dượng thử mời một chuyên viên ngân hàng xuống phân tích, nó phân tích một hồi, cả công ty quyết định thôi hủy hợp đồng, vì quá nhiều rủi ro trong thương mại. Dượng vẫn kiên quyết làm, giờ là khách hàng lớn, thấy chẳng như cậu chuyên viên ngân hàng ấy phân tích. Phân tích gì toàn KHÓA mọi lối đi của người khác vậy.

Nên các bạn trẻ, muốn hỏi “cái gì, ai, ở đâu” thì có thể hỏi trên mạng, nhưng hỏi ý kiến thì tuyệt đối không nên. Việc gì phải hỏi ý kiến ai. Họ có đủ thông tin đâu mà quyết định cho mình. Học gì làm gì thì tự mình suy nghĩ kỹ, rồi phán đoán, rồi làm. Đúng thì tốt, sai thì chịu. Dượng vô coi các web bà mẹ trẻ em gì đấy, cứ một cái post “có nên ly hôn vì chồng lười đánh răng không”, thì 9/10 comment là yêu cầu ly hôn ngay lập tức. Có post nói “có nên nghỉ việc vì ông sếp xấu trai không”, thì 8/10 comment khuyên phải nghỉ. Toàn nói “ như tôi, tôi cũng bỏ, cũng nghỉ”. Rồi nhiều bạn ngây ngô nghe lời theo, bỏ chồng, bỏ việc.

Có dân làm ăn nào thật sự mà có thời gian tư vấn chuyện làm ăn cho các bạn? Người ta lo làm không hết. Có chuyên gia tâm lý hay người từng trải nào rảnh rỗi mà cứ vô mục Tâm Sự của mấy báo điện tử comment cho ý kiến? Toàn bọn ngáo ngơ vô công rỗi nghề trên đó. Những cứ vài ba bữa, dượng lại thấy “theo các bạn mình phải làm sao”.

Hồi đó dượng cũng vậy. Tham gia một diễn đàn ô tô nhưng chia sẻ đủ thứ. Cái có lần dượng hỏi về “ có nên mở nhà máy sản xuất củi trấu để xuất qua mấy nước ôn đới để làm nhiên liệu sinh học không”. Có một anh kia tên Thành, ở dưới Tiền Giang, tư vấn nhiệt tình lắm. Dượng nghe theo thôi là nghe, vì ảnh nói ảnh xuất khẩu mấy lô rồi, cung không đủ cầu. Anh cho địa chỉ cơ sở sản xuất của anh dưới quê, nói xuống tham quan, nói cứ làm đi, ảnh giúp cho bao tiêu sản phẩm. Mấy tháng trời lo dự án, chuẩn bị xong xuôi hết, máy móc thiết bị nhân lực gì đầy đủ cả. Cái quyết định xuống tận nhà dưới Tiền Giang đón ảnh đi khánh thành nhà máy. Vô nhà, nói cho tui gặp anh Thành, bà mẹ nói “nhà tui có ông Thành nào đâu. Chỉ có thằng Thành đang học lớp 8, bữa nay nó đi thi học kỳ một chưa về”. Mình ngồi chờ để hỏi cho ra nhẽ, thấy nó đạp xe đi về, cười ha hả, nói “con tra google rồi tưởng tượng và hướng dẫn cho chú đó, chứ con có biết gì về ngành đó đâu chú. Con còn đi học mà”. Nó nói thêm, “tụi bạn lớp con đứa nào cũng lên mạng tư vấn hết, từ chuyện hôn nhân gia đình đến mua xe cất nhà. Từ đi du học hay chuyện công ty xí nghiệp cửa hàng, đến thời trang quần áo. Từ khám chữa bệnh gì rối loạn kinh nguyệt cắt bao quy đầu đến bệnh tuổi già mất ngủ ….tụi con cũng tra google và tư vấn hết”. Thấy mặt nó đầy mụn trứng cá và mới dậy thì vỡ giọng.

Trời ơi. Thành ơi là Thành. Chú đầu tư một đống tiền trong đó rồi. Bây chừ con nói vậy, chú phải làm răng?

Nó nói chú làm răng thì đi lên gặp nha sĩ chứ sao hỏi con. Hay chú đăng lên mạng đi “có nên đi làm răng”, có người sẽ chỉ cho chú.

Nguồn: Trên đường băng
Tony Buổi Sáng
Theo TnBs

Tập 32: Chị lái đò – Trên đường băng

Tập 32: Chị lái đò – Trên đường băng

tap-32-chi-lai-do-tren-duong-bang-tony-buoi-sang

Hôm nọ, Tony đi cà phê với Mr John, giám đốc 1 công ty ở Bình Dương. John nói tao phỏng vấn tuyển nhân viên, có 3 ứng viên đều đạt tiêu chuẩn. Tao chờ coi ai gửi thư cám ơn thì sẽ nhận, vài dòng “cám ơn đã dành thời gian phỏng vấn tôi” như là một phép lịch sự, dù không có bắt buộc. Chờ miết không thấy đứa nào gửi. Nên đành phải phỏng vấn tiếp.

Tony nói mày nên kiếm đứa nào mới ra trường, trường nào cũng được, mặt mũi thông minh lanh lẹ, miễn là có đọc Tony Buổi Sáng thì đều là đứa khá về mặt tư duy và đạo đức rồi đào tạo chuyên môn, ươm trồng rồi hái quả.

Nói mới nhớ. Có mỗi cái hậu thư (follow-up letter) hay thư cám ơn (thank-you letter), sao ít ai biết. Nhiều bạn kém một chút, nhưng phỏng vấn xong, về nhà gửi thư cảm ơn. Nhờ cái thư đó mà được nhận vào làm. Vì hành động chút xíu đó thể hiện sự chỉnh chu, tinh tế, biết trước biết sau, kỹ càng, lịch sự. Doanh nghiệp thấy đứa nào tính tình dễ thương, sau này đối tác khách hàng gì cũng sẽ yêu mến mà mọi việc thuận buồm xuôi gió. Làm cái gì cho công ty cũng hanh thông vì người ta có cảm tình.

Cám ơn là câu cửa miệng, nhưng người mình thì ngày càng hiếm hoi. Chữ cám ơn một cách thật lòng, xuất phát từ lòng biết ơn chân thành, là 1 tiêu chí để đánh giá con nhà có giáo dục tốt từ cha từ mẹ.  Người ta cho mình cái gì, dù nhỏ xíu xìu xiu, cũng phải biết ơn. Còn cũng có thể loại đi tới nhà người ta đãi ăn đãi uống đã đời, về im thin thít. Chỉ có cái tin nhắn “ đã về nhà an toàn, cám ơn anh về bữa tối hôm nay”, thật ra cũng chỉ là thông báo đã về an toàn nhưng cũng không nhắn. Đi công tác nước ngoài cũng vậy, lúc ra sân bay ở bển thì ôm hôn tạm biệt thôi là tạm biệt, nhưng về nước thì không có nổi cái email “cám ơn về sự đón tiếp của bạn” ( thanks for your hospitality). Phép lịch sự và lòng biết ơn tối thiểu này, nếu không có, khi ra quốc tế, người ta nói người mình thực dụng thế này vô cảm thế kia. Lúc trên sông thì ngon ngọt với cô lái đò, qua sông là phủi tay cái rẹt. Vài bữa đi đò lại thì lại năn nỉ ỉ ôi, em chào chị, chị lái đò của em…

Ngày 20/11 thì chỉ đi thăm thầy thăm cô lúc đang còn học lớp của họ, chứ học xong là quên luôn, gặp ngoài đường nói ông này bà này nhìn quen quen à nha. Lúc cần xác nhận bảng điểm hay bằng cấp hay thư tiến cử đi xin học bổng gì đó, thì lại vác mặt đến nói cô nhớ em không ạ, em Tèo lớp cô ngày xưa nè, giả là kỷ niệm này kỷ niệm kia. Nhiều thầy cô ký đại cho xong chứ chẳng biết nó là ai, và nó cũng chằng cần gì ngoài chữ ký ấy.

Cũng có thể loại người, cả chục năm không gọi không liên hệ gì với bạn bè cả, lâu lâu gọi, nói tao Nguyễn Văn Tí nè, bạn lớp 7 của mày nè, nhớ hông nhớ hông. Thì y như là: 1-mượn tiền, 2- mời đám cưới, 3- nhờ vả gửi con gửi cháu hay bán hàng đa đoan hay đa tình gì đấy. Tony gặp thể loại bao nhiêu năm tìm cách liên lạc lại chỉ để vay mượn tiền là từ chối thẳng, nói cho mày mượn tiền rồi sao lấy lại được, không lẽ chục năm sau mày lại xuất hiện rồi trả? Nó giận dỗi nói, mày không coi trọng bạn học gì cả. Bạn học là cái gì đâu, chẳng qua trời xui đất khiến sao đó mà hồi đó ngồi chung với mày một lớp vậy thôi chứ gì mà ghê vậy. Tony nghĩ dù là bạn gì cũng vậy, phải có tình cảm có gặp gỡ với nhau, giao lưu với nhau, chứ chỉ xuất hiện lúc cần, xong biến mất, rồi lại xuất hiện, thì mối quan hệ đó để làm gì. Mình chỉ có 24 giờ trong ngày, đi làm hết 8 giờ, ngủ hết 8 giờ, cò có 8 giờ và có tới bảy tỷ người trên trái đất này. Hãy dành thời gian cho người xứng đáng.

Nhiều người chả rõ tôn giáo mình là gì, lâu lâu đến chùa đến miếu là để xin. Xin tiền, xin duyên, xin thi đậu, xin cho con lấy được đại gia, cho con trúng số… toàn xin với xỏ, chứ giáo lý Phật pháp 1 chữ không biết, chẳng biết cái miếu đó thờ ai. Mua chim thả phóng sinh, thả cá thả rùa, trong khi trong tâm thì chẳng bao giờ làm điều tốt, chẳng thương người, sống ích kỷ, chỉ biết cho mình, vun vén cho bản thân và gia đình mình.

Nhóm người Khôn quá Khôn này đều không thành công cả trong công việc lẫn cuộc sống vì thánh thần và người phàm chẳng ai yêu thương cái thêt loại thực dụng ấy. Có những đám cưới, mời 20 bàn mà chỉ có 5 bàn có khách đi, 15 bàn còn lại vắng hoe ruồi bay qua bay lại. Thì ráng chịu chớ buồn bã làm gì? Sao không ăn ở như bát nước đầy đi, thì làm gì có chuyện cô dâu chú rể ôm nhau khóc vì lỗ chỏng gọng sau đám cưới?

Ban đêm về, ngồi đếm tiền, rồi cãi lộn, chú rể mắng nói tại em mời khách mà khách không đi, cô dâu cũng nói tại anh. Đổ qua đổ lại…

Rồi động phòng không xong, biến thành động thủ. Đánh nhau rầm rầm, mặt mũi sưng húp…

Nhưng sáng hôm sau, đôi uyên ương phải thật sớm, ngồi ăn cho hết 15 phần thức ăn nhà hàng gói mang về.

15 cái lẩu. Trời ơi. Ăn muốn lòi họng.

Nguồn: Trên đường băng
Tony Buổi Sáng
Theo TnBs

error: Content is protected !!